
Trong toa tàu nọ có sáu vị khách, ba người là kế toán và ba người là luật sư. Trong chuyến đi, ba vị kế toán mua đủ ba vé còn ba vị luật sư chỉ mua chung một vé. Đến lúc soát vé, cả ba vị luật sư đứng lên đi vào nhà vệ sinh, người soát vé gõ cửa, một vé được chìa ra khe cửa. Chuyến đi đến đích an toàn.
Chuyến về, ba vị kế toán rút kinh nghiệm chỉ mua một vé cho cả ba. Còn ba vị luật sư lại không mua vé. Khi người soát vé chuẩn bị đến, ba vị kế toán đứng dậy vào nhà vệ sinh, ba người luật sư cũng đứng lên vào nhà vệ sinh bên cạnh, nhưng một người trước khi vào đã gõ cửa phòng vệ sinh có ba vị kế toán. Cạch... cạch... một tấm vé chìa qua khe cửa, vị luật sư cầm lấy và bước nốt vào nhà vệ sinh!?
Sherlock Holmes và Watson đi cắm trại.
Sherlock Holmes và bác sĩ Watson đi cắm trại. Hai người nằm ngủ cạnh nhau. Gần sáng, Holmes lay bạn dậy và hỏi:
- Watson, nhìn xem, anh thấy cái gì?
- Tôi thấy rất nhiều sao.
- Vậy theo anh, điều này có nghĩa là gì?
- Nghĩa là chúng ta sẽ có một ngày đẹp trời. Còn anh?
- Theo tôi, điều này có nghĩa là ai đó đã đánh cắp cái lều của chúng ta.
Nuôi lợn kiểu mới
- Tôi cho chúng ăn cám, ngô và những thứ đại loại như vậy!
Người kia giận dữ:
- Tôi là thanh tra của Hiệp hội bảo vệ súc vật và tôi cho rằng ông đã không đối xử tốt với đàn lợn. Thay vì cho những thứ chúng đáng được ăn, ông chỉ cho chúng ăn chất thải.
Ông thanh tra liền lập biên bản phạt bác nông dân.
Vài ngày sau, một người khác tới hỏi bác nông dân câu tương tự. Cảnh giác, bác đáp:
- Tôi cho chúng ăn rất tốt. Thực đơn hàng ngày của chúng có cá hồi, trứng cá caviar, tôm, bò bít tết...
Câu trả lời của bác làm người kia nổi giận:
- Sao lại có thể bất công đến thế? Ông cho lợn ăn thịnh soạn như vậy trong khi hàng ngày có biết bao nhiêu người đang chết đói. Tôi là người của Liên Hợp Quốc và tôi sẽ phạt ông vì sự hoang phí này.
Sau khi ông nhân viên Liên Hợp Quốc đi khỏi, một người khác lại tới hỏi bác nông dân đúng câu hỏi nọ. Bác ngập ngừng vài phút rồi đáp:
- Tôi cho mỗi con lợn 5 đô la. Chúng thích ăn gì thì tự mua lấy mà ăn!
Công dụng của lừa
"Không phải họ đến tham dự tang lễ đâu". Anh chàng nông phu lắc đầu: "Họ đến để định mua lại con lừa đấy!".
Viên thuyền trưởng can đảm
- Ta không muốn các ngươi thấy máu của ta nếu ta bị thương, các ngươi sẽ nhụt chí chiến đấu.
Ngày hôm sau, khoảng hơn chục chiếc tàu của cướp biển xuất hiện. Tất cả các thủy thủ đổ dồn về viên thuyền trưởng chờ lệnh. Cầm ống nhòm trên tay quan sát đối phương xong, ông ta quay lại và bảo:
- Hãy lấy cho ta một chiếc quần dài màu vàng sậm!
Chuyện người Ấn Độ
- Anh có trông thấy người Ấn Độ kia không?
- Có - người kia trả lời.
- Hãy nhìn xem - người đầu tiên nói, - Anh ta đang nghe đấy. Anh ấy có thể nghe thấy cái cách xa một dặm một cách chính xác.
Ngay lúc đó thì người Ấn Độ nhìn lên:
- Có một cái xe ngựa cách đây 2 dặm. Có hai con ngựa kéo. Một con màu nâu, một con màu trắng. Có một người đàn ông, một người đàn bà, một đứa trẻ con và các đồ dùng gia đình trong xe đó.
- Thật đáng ngạc nhiên! - chàng cao bồi nói với bạn của mình. - Người Ấn Độ này biết được chính xác họ đang ở bao xa, có bao nhiêu con ngựa, ngựa màu gì, ai và cái gì ở trên xe. Thật là kỳ lạ!
Người Ấn Độ nhìn lên lần nữa và nói:
- Nó đã chạy đè lên tôi.
3 con quỷ hút máu
Con thứ nhất vỗ ngực:
- Hãy nhìn cái toà nhà kia. Tao có thể xử lý toàn bộ dân cư ở đó trong 10 phút.
Dứt lời, hắn bay tới ngôi nhà, 9 phút sau trở lại với cái mồm dính đầy máu với vẻ mặt thoả mãn.
Con thứ hai lên tiếng:
- Hãy nhìn ngôi làng kia. Tao chỉ cần 5 phút.
Nói rồi hắn bay đến ngôi làng, trở lại sau 5 phút, máu chảy ròng trên miệng.
Con thứ ba hét lên:
- Hãy xem thị trấn kia kìa. Chỉ 3 phút là xong.
Hắn bay thẳng đến thị trấn, 1 phút sau quay trở lại với chiếc mồm be bét máu.
Hai tên kia trố mắt ngạc nhiên hỏi:
- Làm sao mà mày có thể nhanh như vậy?
Con thứ ba chỉ về hướng đó và hỏi:
- Mày có nhìn thấy toà nhà kia không?
- Có - 2 tên cùng trả lời.
- Tao thì không.
Luật lệ hà khắc
Người khách mệt mỏi hỏi:
- Xin làm ơn cho tôi ít nước, tôi chết khát mất.
- Tôi không có nước, nhưng tại sao anh không mua một cái cà vạt nhỉ?
- Tôi không muốn cà vạt, đồ ngốc, tôi cần nước uống - người khách gào lên.
- Ðược rồi, cách đây 5 dặm, trên ngọn đồi kia, ở đó có một khách sạn. Ði đường kia, ở đó họ sẽ cho anh bao nhiêu nước cũng được.
Người khách cảm ơn và lê bước về phía ngọn đồi. Ba giờ sau ông ta quay trở lại chỗ cũ.
Người bán hàng rong liền hỏi:
- Tôi chỉ cho ông rồi mà, khoảng 5 dặm ở ngọn đồi đàng kia. Ông không tìm thấy khách sạn à?
- Thấy rồi, tôi thấy nó rồi. Nhưng họ không cho tôi vào nếu tôi không đeo cà vạt !!! - người khách thều thào.
Không bắt chước được đâu
Trong chuyến đi, ba vị kế toán mua đủ ba vé còn ba vị luật sư chỉ mua chung một vé. Đến lúc soát vé, cả ba vị luật sư đứng lên đi vào nhà vệ sinh, người soát vé gõ cửa, một vé được chìa ra khe cửa. Chuyến đi đến đích an toàn.
Chuyến về, ba vị kế toán rút kinh nghiệm chỉ mua một vé cho cả ba. Còn ba vị luật sư lại không mua vé. Khi người soát vé chuẩn bị đến, ba vị kế toán đứng dậy vào nhà vệ sinh, ba người luật sư cũng đứng lên vào nhà vệ sinh bên cạnh, nhưng một người trước khi vào đã gõ cửa phòng vệ sinh có ba vị kế toán. Cạch... cạch... một tấm vé chìa qua khe cửa, vị luật sư cầm lấy và bước nốt vào nhà vệ sinh!?
Tên cướp biển và cái móc tay
- Làm sao mà cái chân anh bị cụt như vậy?
- Chúng tôi đi biển và một con cá mập to lớn cắn đứt chân tôi trong khi tôi đang bơi - Tên hải tặc trả lời.
- Thế còn cái móc gắn ở cánh tay anh thì sao? - Người phục vụ hỏi tiếp.
- À đó là trong một trận chiến tôi đã bị kẻ thù chặt mất bàn tay.
- Một bên mắt của anh sao lại bị che đi?
- Ở bến cảng, một con chim mòng biển chết tiệt đã ị ngay vào một bên mắt của tôi.
Người phục vụ ngạc nhiên và hỏi:
- Làm sao mà việc đó lại làm anh trở thành độc nhãn được chớ?
- Ờ thì đó chính là ngày đầu tiên mà tôi đeo cái móc ở tay và thế là tôi dụi mắt...
Được lòng dân
Nhà chính khách càng thuyết trình càng hăng và đám đông cũng trở nên phấn khích theo. Cuối cùng, ông hứa:
- Tôi sẽ mang lại những cơ hội giáo dục tốt hơn cho dân bản xứ!
Đám đông náo nhiệt hẳn lên, đồng thanh hô lớn:
- Hoya! Hoya!
Chính trị gia hơi băn khoăn về ý nghĩa của từ ngữ địa phương nhưng được khích lệ bởi sự nhiệt tình của dân chúng, ông tiếp:
- Tôi hứa sẽ sửa đổi luật đánh bạc để cho phép mở sòng bạc trong khu bảo tồn!
- Hoya! Hoya! - Đám đông gào lên và nhảy nhót uỳnh uỵch.
- Tôi hứa sẽ tiến hành nhiều cải cách xã hội và mang lại nhiều cơ hội việc làm cho người bản xứ!
- Hoya! Hoya! - Công chúng hú lên như hóa dại.
Sau bài diễn văn, nhà chính khách đi tham quan khu bảo tồn và thấy một đàn bò lớn. Từng lớn lên tại nông trại và hiểu biết chút ít về gia súc, chính trị gia tỏ vẻ quan tâm
- Tôi vào thăm đàn bò chút nha - Nhà chính khách xin phép
- Được thôi! - Tù trưởng đáp. - Nhưng cẩn thận kẻo giẫm phải hoya.
Tiền để làm gì?
- John! Nước hơi lạnh.
Viên thư ký liền gọi điện cho một chiếc tàu lớn ở ngoài khơi để đổ hàng tấn nước nóng vào vùng biển. Thế là nhà tỷ phú có thể bơi được.
Rồi ông ta nằm dài trên cát. Một con kiến bò lên chân ông ta. Lập tức viên thư ký gọi điện cho một đội trực thăng, và năm phút sau, toàn bộ bãi biển được phun thuốc diệt côn trùng.
Sau đó nhà tỷ phú tắm nắng, nhưng còn điều gì đó chưa ưng. Ông ta vẫy viên thư ký lại, bảo:
- Bầu trời xanh quá, đơn điệu quá. Tôi muốn có mây, như thế nên thơ hơn.
Thế là mười lăm chiếc trực thăng cất cánh lên phun hơi nước tạo thành những đám mây nhân tạo nho nhỏ.
Bây giờ thì nhà tỷ phú đã hài lòng hoàn toàn. Nằm dài trên cát, tay đặt sau gáy, ông ta ngắm biển, ngắm trời và khẽ nói:
- Chà! Thiên nhiên đẹp thật! Vậy mà người ta bảo có những kẻ chỉ sống vì tiền! Tiền để làm gì kia chứ!
Làm việc thiện
- Có chuyện gì thế hả ông?
- Toà mới đọc bản án của OJ Simpson! Anh ta nghe và đang nằm trên xa lộ, đòi tự thiêu. Tôi đi một vòng quyên góp để giúp anh ta.
- Ồ, thì ra ông đang làm việc thiện để giúp người. Thế ông đã quyên được bao nhiêu rồi?
- Mới có được 10 gallons... xăng thôi.
1001 món ăn làm từ voi
Người Mỹ: Một cuốn sách có tên: “Làm thế nào để nuôi voi trong vườn nhà, vui mà lại có lãi?”.
Người Đức: 3 quyển sách dày như từ điển, to bằng nửa cái bàn với tựa đề in bằng chữ đen trên nền trắng: “Sơ khảo về voi - ba tập”
Người Nga: Một cuốn sách dày, trên bìa có ghi chữ cổ : “Tổ tiên ta đã tìm ra voi như thế nào?”.
Người Pháp: một cuốn sách mỏng trang trí cầu kỳ với nhiều hình tượng cách điệu ngoài bìa với tựa: “Voi và đời sống tình dục của nó”.
Người Trung Quốc: “1001 món ăn làm từ voi”.
Chìa khóa
Ông người Anh này đã đi nghỉ hè rất thoải mái. Một tháng trôi qua nhưng ông chẳng nhận được lá thư nào cả. Ông cho là có sự không bình thường, liền gọi điện thoại cho bà trông nom ở nhà.
- Tại sao bà chẳng gửi cho tôi một lá thư nào, hả bà?
Bà ta trả lời:
- Thưa ông, vì ông không để lại cho tôi chiếc chìa khóa hòm thư!
Ông người Anh xin lỗi và hứa sẽ gửi cho bà ta chiếc chìa khóa. Chủ nhật, ông ta cho chìa khóa vào một phong bì, viết địa chỉ lên phong bì và gửi thư này qua bưu điện. Lại một tháng nữa qua đi, nhưng ông ta vẫn không nhận được lá thư nào cả, và đến cuối tháng thì ông ta trở về nhà, ông bực bội nói với bà trông nom nhà. Người đàn bà khốn khổ hỏi lại:
- Nhưng tôi làm thế nào, hả ông? Chiếc chìa khóa hòm thư ông gửi qua bưu điện cũng nằm trong cái hòm thư bị khóa!
Thách đố
- Trong khi đợi xe chúng ta chơi trò đố nhau đi để giết thời giờ. Tôi học cao, bác là nông dân vậy tôi ăn bác một đồng thì bác ăn tôi 10 đồng nhé!
Bác nông dân suy nghĩ rồi gật đầu đồng ý. Ông Bác học đố trước:
- Tại sao bánh xe người ta làm tròn mà không làm vuông?
Người nông dân suy nghĩ một lúc, không được bèn lấy một đồng trả cho ông Bác học.
Ông Bác học hỏi tiếp:
- Tại sao chiếc tàu to lớn lại nổi được trên mặt nước?
Người nông dân chẳng hiểu gì cả và đành móc túi ra trả ông Bác học một đồng nữa.
Ông Bác học khoái chí đố tiếp:
- Vậy chớ nhờ gì mà máy bay bay được trên trời không bị rớt?
Người nông dân nghĩ "Phải chi ông đố lúa phân thì dễ, mấy cái này chẳng hiểu gì cả!" và đành lấy đồng bạc thứ ba trả cho ông Bác học và nói:
- Tới phiên tôi đố ông nhé! Vậy chớ con gì ban ngày bò lên núi bốn chân khi chiều thì bò xuống lại có tới chín chân?
Ông Bác học suy nghĩ dữ dội lục cả bộ óc vĩ đại đã chứa biết bao nhiêu sự kiện về động vật cũng chẳng có con nào như thế và sau một hồi lâu đành móc 10 đồng trả người nông dân và hỏi:
- Vậy chớ con gì ban ngày bò lên núi bốn chân, chiều xuống núi lại có tới chín chân?
Người nông dân không trả lời mà chỉ lẳng lặng móc một đồng trả cho ông Bác học rồi nói:
- Tôi không biết!!!
Thám hiểm
Hai người lên tới cổng thiên đàng, ông thứ nhất hỏi: "Sao tới trái thứ 9 rồi mà ông cười làm chi để bị ăn thịt vậy???". Ông thứ hai trả lời: "Lúc đó, tôi thấy cha thứ ba đang khiêng về 10 quả dứa!!!"
Về phần ông khách thứ ba, thấy hai người kia bị ăn thịt thì sợ quá bỏ chạy, đám thổ dân liền đuổi theo. Tới một bờ vực, cùng đường, ông này sợ quá la lên: "Trời ơi!!! Chết con rồi!". Có tiếng nói từ trên vọng xuống: "Con chưa chết đâu, hãy cầm cục đá, chọi vào đầu tên thủ lĩnh..". Ông này làm theo, cầm đá chọi vào tên thủ lĩnh. Tên thủ lĩnh tức giận bắt lấy ông ta ngay. "Đó, bây giờ con mới chết đó!!!" trên trời lại vọng xuống
Thôi rồi
Một cha xứ định bán con ngựa của mình. Một người đến hỏi mua:- Tôi cần lưu ý ông, Cha xứ nói, nó chỉ nghe theo những tiếng nhà đạo thôi. Muốn thúc nó chạy thì nói "tạ ơn Chúa", còn muốn nó đứng lại thì nói "Alléluia" (hãy hoan hỉ lên)
- Lần đầu tiên tôi nghe nói thế đấy, vị khách hàng đáp, chứ tôi đã quen với ngựa cả đời rồi.
Ngồi trên yên ngựa xong ông khách hô:
- Tạ ơn Chúa!
Con ngựa đi nước kiệu. Đến tiếng "Tạ ơn Chúa" thứ hai thì nó phóng theo nước đại. Nhưng bất chợt, vị khách nhìn thấy một dốc núi cheo leo ngay trước mặt mình. Hoảng hốt, ông ta hét lên :
- Alléluia! Alléluia! Alléluia!
..........ket1ttttttttt.....Con ngựa kịp dừng lại sát bên bờ vực...
- Tạ ơn Chúa! - vị khách thở phào....
Chuyện cười hay nhất thế giới
Trong một dự án được mô tả là nghiên cứu khoa học lớn nhất từ trước tới nay về đề tài hài hước, Hiệp hội Tiến bộ Khoa học Anh đã yêu cầu những người sử dụng Internet trên thế giới gửi những chuyện cười ưa thích của mình và đánh giá mức độ hài hước của những chuyện do người khác gửi lên. Kết quả là họ đã nhận được 40.000 chuyện cười gửi đến từ 70 quốc gia cùng với hai triệu bài đánh giá. Dưới đây là câu chuyện được chọn là hài hước nhất năm nay:
Hai người thợ săn đang đi trong rừng thì bỗng dưng một người ngã lăn ra. Anh ta dường như đã tắt thở, đôi mắt thì đờ đẫn. Người kia móc điện thoại ra và gọi cứu hộ. Anh ta vừa thở hổn hển vừa nói với người trực điện thoại:
- Bạn tôi chết rồi! Tôi phải làm gì đây?
Điện thoại viên trả lời bằng một giọng bình tĩnh, nhẹ nhàng:
- Khoan đã. Tôi sẽ giúp anh. Trước hết, phải biết chắc anh ta đã chết chưa?
Im lặng một lúc và một tiếng súng vang lên.
Trở lại bên điện thoại, người thợ săn nói:
- Rồi, sao nữa?
Kết quả bầu chọn được công bố chính thức trên trang Web:
CHUYỆN BÉ TÈO
Học được một tuần thì bé Tèo chán học không chịu làm bài vở nữa, cô giáo bèn hỏi nguyên nhân tại sao thì bé Tèo nói là tại chương trình học quá thấp so với trình độ của bé Tèo và bé Tèo xin cô cho lên học bậc trung học .
Cô giáo dẫn bé Tèo lên văn phòng ông hiệu trưởng, trình bày đầu đuôi câu chuyện . Ông hiểu trưởng bán tín bán nghi, bàn với cô giáo là ông sẽ hỏi bé Tèo một số câu hỏi về Khoa học còn cô giáo sẽ hỏi Tèo về kiến thức tổng quát, nếu bé Tèo trả lời đúng ông sẽ cho bé Tèo nhảy lớp .
- Hiệu trưởng : 25 lần 25 là bao nhiêu ?
- Bé Tèo : Dạ là 625
- Hiệu trưởng : Công thức tính diện tích vòng tròn ?
- Bé Tèo : Dạ là bình phương bán kính nhân Pi
- Hiệu trưởng : Nước bốc thành hơi khi nào ?
- Bé Tèo : Dạ khi nước sôi ở 1000C
....
Sau gần 1 tiếng "tra tấn" bé Tèo, câu nào bé Tèo cũng đáp đúng hết, ông hiệu trưởng rất hài lòng về kiến thức khoa học của bé Tèo và giao cho cô giáo hỏi về kiến thức tổng quát :
- Cô giáo : Con gì càng lớn càng nhỏ ?
Ông hiệu trưởng hết hồn nhưng bé Tèo trả lời ngay
- Bé Tèo : Dạ là con cua nó có càng lớn và càng nhỏ
- Cô giáo : Cái gì trong quần em có mà cô không có ?
Ông hiệu trưởng xanh cả mặt
- Bé Tèo : Dạ là 2 cái túi quần
- Cô giáo : Ở nơi đâu lông của đàn bà quăn nhiều nhất ?
Ông hiệu trưởng run lên
- Bé Tèo : Dạ ở Phi Châu
- Cô giáo : Cái gì cô có ở giữa 2 chân của cô ?
Ông hiệu trưởng chết điếng người
- Bé Tèo : Dạ là cái đầu gối
- Cô giáo : Cái gì trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt ?
Ông hiệu trưởng hóc mồm ra
- Bé Tèo : Dạ là cái lưỡi
- Cô giáo : Cái gì của cô còn nhỏ khi cô chưa có chồng và rộng lớn ra khi cô lập gia đình ?
Ông hiệu trưởng ra dấu không cho bé Tèo trả lời nhưng bé Tèo đáp ngay
- Bé Tèo : Dạ là cái giường ngủ
- Cô giáo : Cái gì mềm mềm nhưng khi vào tay cô một hồi thì cứng ra ?
Ông hiệu trưởng không dám nhìn cô giáo
- Bé Tèo : Dạ là dầu sơn móng tay
- Cô giáo : Cái gì dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra ?
- Ông hiệu trưởng gần xỉu
- Bé Tèo : Dạ là cây cà lem
Ông hiệu trưởng đổ mồ hôi hột ra dấu bảo cô giáo đừng hỏi nữa và nói với bé Tèo :
Thầy cho con lên thẳng đại học vì nãy giờ thầy đáp không trúng được 1 câu nào hết !!!
Henry Ford và Thượng đế
Ông vua xe hơi, Henry Ford sau khi chết được đưa lên thiên đàng. Tại cổng thiên đàng có Thánh Peter chờ sẵn để đón Ford. Vừa gặp Ford, Thánh Peter nói:-Ford! Ngươi đã làm nhiều việc công ích cho xã hội, như sáng chế phương pháp làm việc dây chuyền cho kỹ nghệ xe hơi làm thay đổi cả thế giới. Với thành quả như vậy, ngươi sẽ được một ân huệ là có thể chuyện trò với bất cứ ai ở thiên đàng này.
Suy nghĩ vài giây, Ford xin được gặp Thượng Ðế. Thánh Peter dẫn Ford đến gặp Thượng Ðế. Vừa gặp Thượng Ðế, Ford hỏi ngay:
- Thưa Ngài, lúc ngài chế tạo ra đàn bà, ngài đã suy nghĩ gì?
Thượng Ðế nghe xong bèn hỏi lại:
- Ngươi hỏi như vậy là ý gì?
Ford liền trả lời:
- Trong sáng chế của ngài có quá nhiều sơ sót. Phía trước thì bị phồng lên, phía sau lại nhô ra. Máy thường kêu to khi chạy nhanh. Tiền bảo trì và nuôi dưỡng quá cao. Thường xuyên đòi hỏi nước sơn mới. Cứ đi 28 ngày là lại bị chảy nhớt và không làm việc được. Chỗ bơm xăng và ống xả lại quá gần nhau. Ðèn trước thì quá nhỏ. Tiêu thụ nhiên liệu thì nhiều khủng khiếp.
Thượng Ðế nghe qua liền bảo:
- Ngươi hãy đợi một chốc lát để ta xem lại bản thiết kế.
Ngài bèn cho gọi toàn bộ kỹ sư thiết kế và cơ khí trên thiên đàng lại để xem lại quá trình, sau một thời gian họ đã trình lên cho Thượng Ðế bản báo cáo. Xem xong, Ngài bèn phán rằng:
- Những lời ngươi vừa nói hoàn toàn đúng, bằng sáng chế của ta thật có nhiều sai sót, nhưng nếu tính trên phương diện kinh tế thì hiệu quả lại rất cao: Có gần 98% đàn ông trên thế giới xài sản phẩm do ta chế tạo, trong khi đó chỉ có khoãng 10% đàn ông xài sản phẩm của ngươi.
Trung tâm Dịch vụ Khách hàng tương lai
Khách hàng: Xin chào, tôi có thể đặt…
Tổng đài: Xin vui lòng cho biết số thẻ đa năng của quý khách?
Khách hàng: Ah, chờ tẹo nhé.. xem nào....6102049998-45-54610
Tổng đài: Được rồi thưa quý khách, quý khách là... Mr. Singh và đang gọi từ 17 JalanKayu. Số điện thoại tại nhà là 40942366, số văn phòng là 7645 2302 và số di động là: 982266566. Xin vui lòng cho biết quý khách đang gọi từ số nào vậy ạ?
Khách hàng: Từ số ở nhà, làm thế nào mà cô lại có các số điện thoại của tôi?
Tổng đài : Chúng tôi kết nối với hệ thống thưa quý khách
Khách hàng: Tôi có thể đặt một cái Pizza hải sản không...
Tổng đài : Đó không phải là ý kiến hay thưa quý khách
Khách hàng: Sao vậy?
Tổng đài : Theo hồ sơ sức khỏe, quý khách có tiền sử về bệnh cao huyết áp và lượng cholesterol cũng rất cao nữa
Khách hàng: Cái gì? Thế bây giờ cô khuyên tôi nên dùng gì?
Tổng đài: Xin hãy thử loại Pizza Hokkien Mee ít béo của chúng tôi, quý khách chắc chắn sẽ rất thích.
Khách hàng: Sao cô biết chắc vậy?
Tổng đài : Thưa quý khách, quý khách đã mượn cuốn sách “Các món Hokkien thông dụng” tại Thư viện Quốc gia tuần trước.
Khách hàng: Thôi được rồi, tôi chịu rồi… Cho tôi 3 chiếc cỡ vừa, hết bao nhiêu tiền vậy?
Tổng đài : Như vậy là đủ cho gia đình 10 người của Quý khách, tổng số tiền là 749.99
Khách hàng: Tôi trả bằng thẻ tín dụng được không?
Tổng đài: Tôi e rằng quý khách phải trả bằng tiền mặt, thẻ tín dụng của quý khách đã quá hạn và quý khách đang nợ ngân hàng 73720.55 từ tháng 10 năm ngoái. Đấy là chưa kể lần thanh toán gần đây nhất.
Khách hàng: Tôi e rằng tôi phải chạy đến quầy ATM gần đây để rút tiền trước khi người giao bánh tới.
Tổng đài : Xin lỗi, quý khách không thể làm như vậy vì theo ghi chép của hệ thống, hôm nay quý khách đã rút quá hạn mức ngày.
Khách hàng: Thôi không phải bận tâm, cứ giao pizza đi, tôi sẽ chuẩn bị tiền mặt sẵ sàng, bao lâu nữa thì bánh đến nhỉ?
Tổng đài : Khoảng 45 phút thưa quý khách, nhưng nếu không đợi được, quý khách có thể đến nhận bánh bằng mô tô của mình.
Khách hàng: Cái gì????
Tổng đài : Theo thông tin từ hệ thống, quý khách sở hữu một chiếc xe số, biển đăng ký là E1123...
Khách hàng: *!^ *%^**%^I7*
Tổng đài : Xin quý khách vui lòng cân nhắc lại lời nói. Theo như tôi biết, vào 15 tháng bảy năm 1987 quý khách đã bị bắt giam vì tội lăng mạ cảnh sát…?
Khách hàng: [Miễn bình luận]
Tổng đài : Thưa quý khách, còn chi tiết gì nữa không ạ?
Khách hàng: Không có gì, tiện thể cho tôi hỏi cô có gửi cho tôi 3 chai Coca miễn phí như trong quảng cáo không?
Tổng đài: Thông thường thì có thưa quý khách, nhưng theo hồ sơ lưu thì quý khách bị bệnh tiểu đường…
Tặng Quà
Trong khi anh ta mua găng tay, thì em cô bạn gái cũng mua quần nót << underwear>>. Khi gói hàng, cô bán hàng đưa lộn găng tay đưa cho cô em bạn gái, còn cái wần lót <<underwear>> đưa cho anh ta.
Anh ta gởi gửi quà kèm theo 1 lá thư đến cô bạn gái
Sau đây nội dung lá thư:
Em yêu dấu!
Vì thấy rằng khi đi chơi với anh, không bao giờ em mang nó, nên hôm nay anh tặng nó cho em đây, vì muốn chọn cái thích hợp với em nhất, nên anh đã nhờ em gái của em đi theo mua, vì anh thấy em gái em cũng có mấy cái rất đẹp, anh biết rõ em gái và em đều cùng một cỡ như nhau, cô bán hàng giới thiệu cho anh một cái kiểu mới, mang vào rất ấm, có phet...ma...tuya để mở, nhưng khi thấy cô ta kéo phet..ma...tuya thử, nó bị vướng lông bên trong, nên anh chọn cái không có phet..ma..tuya.
Anh nhờ em gái em mang trước mặt anh , một phút sau cởi ra và đưa cho anh ngửi bên trong, khi thấy bên trong ko có ẩm ướt và ko hôi nên anh quyết định mua.
Anh hy vọng rằng lần gặp tới, anh sẽ tận tay mang cho em, sao khi mang em hãy chìa nó ra để anh hôn lên đó 1 nụ hôn nồng thắm.
TÌM HIỂU VỀ CHÍNH TRỊ
Một cậu bé đề nghị bố giải thích cho cậu hiểu xem chính trị là gì.Ông bố nói : "Con hãy nhìn vào gia đình mình đây. Bố kiếm tiền và
mang về nhà, vậy bố là Nhà tư bản. Mẹ quản lý số tiền này nên mẹ là
Chính quyền. Bố mẹ chăm lo đến phúc lợi của con, cho con được
hạnh phúc và bình yên nên con là Nhân dân. Chị giúp việc nhà ta là
Giai cấp lao động còn cậu em còn quấn tã của con sẽ là Tương lai
đất nước. Con đã hiểu chưa ?"
Cậu bé hãy còn băn khoăn nhưng trước tiên muốn đi ngủ cái đã.
Nửa đêm cậu bé tỉnh dậy vì chú em đã ị ra tã lót và đang kêu gào.
Cậu tiến đến phòng ngủ của bố mẹ, gõ cửa nhưng mẹ đang ngủ rất
say nên không nghe tiếng. Cậu bèn đi đến phòng của chị giúp việc và
nhìn thấy bố đang vật nhau với chị ta trên giường. Cả hai đều mải
mê nên không nghe thấy tiếng gõ cửa. Cậu lại đi về phòng và ngủ
tiếp ...
Sáng hôm sau ông bố hỏi con trai xem nó đã hiểu thế nào là chính trị
chưa và yêu cầu tự diễn giải lại. Cậu bé trả lời : "Vâng, bây giờ thì
con đã hiểu. Nhà tư bản đè đầu cưỡi cổ Giai cấp lao động trong khi
Chính quyền ngủ say không biết gì. Nhân dân hoàn toàn không được
đếm xỉa đến và Tương lai thì thối hoắc!".
Chuyện Linh mục
- Lạy Chúa, xin hãy đóng cặp mắt con lại!
Thôn nữ đã treo áo lên cây, vị linh mục lại cầu nguyện:
- Lạy Chúa, xin Người hãy ghì thật chắc cặp mắt của con!
Chiêm ngưỡng đến lúc cả bộ xiêm y được "giải phóng" khỏi cô gái, ông ta đâm lo:
- Lạy Chúa, xin Người hãy nhắm mắt lại!
Có một người đàn bà đi máy bay. Nhưng có một viên kim cương nên không biết làm cách nào qua hải quan được. Chợt bà thấy một cha cố đang đi ngang qua bèn nhờ cha cố đem qua hải quan dùm. Đến chỗ khai báo nhân viên hải quan hỏi cha:
“Cha có gì khai báo không?”
Cha cố tính nói không nhưng chợt nhớ viên kim cương trong túi quần và không nên cãi lời chúa răn là không được nói láo nên cha nói:
“Từ thắt lưng cha trở lên không có gì quí giá còn từ thắt lưng trở xuống thì có một vật mà mọi quí bà đều thích.”
Nhân viên hải quan cười nói:
“Cha vui tính quá! Mời cha"
Bất ngờ
- Hôm qua, cô thư ký đã mời tôi đến nhà cô ấy để ăn mừng sinh nhật của tôi...- Chuyện lãng mạn đây!
- Cô ấy đã mời tôi uống Martini, nghe nhạc nhẹ, rồi nói: "Em sẽ dành cho anh một chuyện bất ngờ. Em vào phòng ngủ và 5 phút sau anh hãy vào theo. Cấm vào sớm đấy nhé!".
- Rồi sao nữa?
- Khi tôi bước vào... phòng tối om. Bật điện lên thì...
- Cực kỳ bất ngờ chứ?
- Tất nhiên, tôi đang như Adam, không một mảnh vài trên người.
- Thật tuyệt, còn cô ta
- Cô ta đang đứng ... cùng toàn thể nhân viên trong phòng cùng hoa và quà tặng sinh nhật cho tôi !!!
Bần tăng chưa ngán ai bao giờ.
Nó chạy về nhà khóc và gọi bố nó đến. Ông bố vốn là 1 đầu gấu có tiếng ở vùng này vội đến gặp nhà sư và hầm hầm nói:
- Này, sao mày chửi con tao?
- Thiện tai, thiện tai, bần tăng chưa chửi ai bao giờ.
- Thế tại sao mày đánh con tao?
- Thiện tai, thiện tai, bần tăng chưa đánh ai bao giờ.
- Cái thằng này, đã đánh con tao tại sao lại không nhận. Có giỏi thì đánh nhau với tao nhé.
- Thiện tai, thiện tai, bần tăng chưa ngán ai bao giờ.
- ......???
bảy ngày một tuần, ba lần một ngày - không nghỉ
Hai ông bà rất tò mò không biết con gái mình sẽ thế nào vào đêm động phòng đầu tiên. Vì thế khi các cô con gái đi hưởng tuần trăng mật, hai ông bà dặn dò..."Bố mẹ muốn biết chuyện gì xảy ra với con vào đêm đầu tiên, và liệu các con có thấy hài lòng không. Hãy viết thư về cho bố mẹ, nhưng đừng làm chồng con tò mò. Hãy viết một chữ mât mã nào đó và gửi về cho bố mẹ tả về kinh nghiệm của con..."
Thế là cô con cả đi tuần trăng mật...Cô gửi lá thư về chỉ vơi hai chữ "STAR CRUISE". Hai ông bà mở tờ báo quảng cáo ra, và thấy trong đó có quảng cáo về con tàu du lịch Star Cruise với khẩu hiệu : To, Lớn, Mạnh Mẽ, Tốc Ðộ và Thân ái. Hai ông bà hài lòng lắm...
Ðến là thư của cô kế...Hai ông bà mở ra và thấy trong đó có vỏ của NESCAFE. Nhìn vào tờ báo quảng cáo, hai ông bà thở phào hạnh phúc...Trong đó có ghi: NESCAFE : tận hưởng đến từng giọt cuối cùng..."
Ðến cô út, hai người nhận được lá thư với chữ "Hãng hàng không CATHAY PACIFIC" Bà mẹ mở tờ báo ra xem và lăn đùng ra ngất xỉu. Ông bố vội chạy tới xem và choáng váng. Khẩu hiệu của hãng Hàng Không Cathay Pacific là "bảy ngày một tuần, ba lần một ngày - không nghỉ"
Trả Thù
-Ta cho các con 30 phút để làm điều gì các con mong muốn nhất nhưng từ trước đến giờ không thể làm được.
Hai người nhìn nhau mỉm cười và cùng nhau chạy vào một bụi cây. Trong vòng nửa tiếng, các cành cây cứ rung rinh và có tiếng cười rinh rích phát ra từ đấy.
Hết nửa tiếng, hai người bước ra, khuôn mặt lộ rõ sự vui sướng, riêng người nữ có hơi đỏ mặt. Chúa thấy được sự vui sướng này nên quyết định cho hai người thêm nửa tiếng nữa.
Hai người lại nhìn nhau mỉm cười và lại cùng nhau chạy vào bụi cây. Người nam nói:
-Lần này đến lượt em giữ mấy con chim để anh ị lên đầu chúng !
- Có chuyện gây gổ à?
- Hoàn toàn không. Anh chỉ vô tình nói : "Ivan , ném cho tôi cái cờlê số 27".
- Thì sao?
- Anh đâu ngờ là trong xưởng có tới 9 người tên Ivan.
Con gái thời Internet
- Con gái kiểu Internet: Rất khó truy cập, nhưng khi truy cập rồi thì khó mà Logout.- Con gái kiểu Server: Thường rất bận, nhất là những khi cần.
- Con gái kiểu Windows: Chẳng biết làm gì cho ra hồn nhưng nam giới không thể sống thiếu họ.
- Con gái kiểu Screensave: Chỉ nên trò chuyện trong giây lát.
- Con gái kiểu RAM: Chỉ cần bạn rời khỏi họ là họ quên bạn ngay.
- Con gái kiểu ổ cứng: Nhớ rất dai nhưng khi hỏng thì khó mà cứu.
- Con gái kiểu user: Động đến cái gì là hỏng cái đó.
- Con gái kiểu CD-ROM: Quảng cáo tốc độ 52x nhưng thực chất chỉ chạy được ở tốc độ 24x.
Tình trạng thất nghiệp
Giáo viên hỏi sinh viên: "Anh có thể đưa ra giải pháp để kết thúc tình trạng thất nghiệp không?"- Em sẽ tách phụ nữ và đàn ông ra. Tất cả phụ nữ sẽ trên một hòn đảo và tất cả đàn ông sẽ trên hòn đảo còn lại.
- Nhưng họ sẽ làm gì sau đó?
- Họ sẽ đóng thuyền.
Đơn xin việc chân thật nhất
Dưới đây là lá đơn xin việc có thật của một thiếu niên 17 tuổi gửi chi nhánh hãng McDonald’s ở Florida. Kết quả là họ đã tuyển dụng cậu vì cậu rất trung thực và hài hước.Tên: Greg Bulmash
Giới tính: Chưa rõ, còn tùy thuộc vào đối tượng
Vị trí làm việc mong muốn: Chủ tịch hoặc phó chủ tịch công ty. Nhưng thực ra thì bất cứ vị trí nào có thể. Nếu tôi mà được kén cá chọn canh, tôi đã chẳng đâm đơn vào đây.
Mức lương mong muốn: 185.000 USD/năm cộng với cổ phần. Nếu không được thì hãy đưa ra đề nghị và chúng ta có thể trao đổi.
Trình độ học vấn: Có.
Công việc vừa qua: Mục tiêu trù ếm của cấp trên.
Mức lương: Ít hơn tôi xứng đáng được nhận.
Thành tích nổi bật: Bộ sưu tập những chiếc bút và giấy nhắn bị mất.
Lý do thôi việc: Vỡ mộng.
Giờ giấc làm việc thích hợp: Bất cứ lúc nào.
Những thời điểm thích nhất: 1h30-3h30 chiều, thứ hai, thứ ba và thứ năm.
Anh (chị) có sở trường nào không? Có, nhưng chúng thích hợp trong không khí thân mật, lãng mạn hơn.
Chúng tôi có thể liên hệ với ông chủ của anh (chị) hiện nay không? Nếu giờ tôi có ông chủ, tôi làm đơn này làm gì?
Có vấn đề sức khỏe nào khiến anh (chị) không thể nâng một vật nặng 22 kg hay không? 22 kg gì?
Anh (chị) có ôtô không? Tôi nghĩ câu hỏi thích hợp ở đây phải là "Anh (chị) có chiếc ôtô nào có thể chạy không?".
Anh (chị) có hút thuốc không? Khi làm việc thì không, lúc nghỉ ngơi thì có.
Bạn dự định làm gì sau 5 năm nữa? Sống ở Bahamas với một siêu mẫu tóc vàng giàu có nhưng bị câm, người luôn luôn nghĩ rằng tôi là tạo vật tuyệt vời nhất. Thực sự ra thì ngay lúc này tôi đã muốn thế rồi.
Bạn có xác nhận những điều khai trên là đúng sự thật? Dĩ nhiên là có.
Tức quá
Được một lúc thì cô thứ nhất dẫm bép một cái, chết một con vịt. Thánh Pie hiện ra tức thì, dắt theo một người đàn ông cực xấu và nói: "Đây là hình phạt dành cho con, con phải sống với hắn".
Hai cô còn lại sợ vãi đái nên cẩn thận lắm. Nhưng không ăn thua, một lúc sau cô thứ 2 làm bép một cái nữa, thế là Pie hiện và với một người còn xấu hơn lúc nãy.
Cô thứ ba run như cầy sấy, đi dò dẫm từng bước một. Mãi chả dẫm chết con vịt nào. Cô dừng chân nghỉ, thở phào nhẹ nhõm. Thánh Pie hiện ra cùng với một chàng trai tuyệt đẹp và đưa chàng cho cô. Cô hạnh phúc lắm. Còn chàng trai mặt cau có bực bội: "Tức quá đi, đã cẩn thận thế rồi mà vẫn dẫm chết vịt".

Sưu Tầm














Thời Tiết
Giá Vàng:
Tỷ Giá:
Thông Tin Cần Biết: 





